tổng hợp

Nỗi buồn của đêm

Mỗi một ngày lại thêm biết bao nhiêu điều mới lạ. Ừ, đời mà. Nhưng rồi tất cả lại trở về hư vô. Nhiều khi tự hỏi sao trên cuộc đời này, những con người này có gì mà lắm những nỗi niềm, những tâm sự đến thế. Chỉ là đời thôi mà. Là ngày hôm qua, hôm nay và ngày mai. Vậy mà, cứ sống để cái ngày hôm qua ám ảnh, để ngày hôm nay trống rỗng và ngày mai vô định. Chỉ một chút thôi, thi thoảng một chút như thế thôi, là đủ lắm rồi.
Ta đi tìm mãi, những con người, bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu dấu ấn, gặp gỡ, cho nhau chút tình, chút buồn, chút vấn vương để rồi lại đi tiếp, gặp và xa. Rồi một ngày, biết đâu đó có một ngày, để nhận ra những mộng tưởng giang hồ kia, tất cả, tất cả chỉ là phù du. Sống nghênh ngang và chết lặng lẽ.

Biết bao lần rồi, ta khinh bỉ cái thứ tạm nham những cảm xúc, những vu vơ xáo trộn mà mọi người cứ ngộ nhận là bản chất của mình. Ta khinh bỉ cái thứ văn chương nhão nhoét những cảm xúc ấy. Chỉ chút ít từ cay nghiệt chửi rủa hết thảy mọi điều rồi tự nhận là mạnh mẽ. Ừ. Hôm nay cho ta khinh ta một tí. Ta đã đốt đi tất cả rồi, vậy mà vẫn cứ là ta. Ta đã bước đi rồi, thay vì những suy nghĩ miên man, ta đã hành động. Vậy mà ta vẫn là ta. Chết chìm trong những ám ảnh mơ hồ, những run rẩy mơ hồ.
Còn cho ta bao nhiêu nữa, những ngu ngơ này.
Những ngã tư đường, cho ta gặp gỡ, cho ta chia xa, một chút thôi, lần nào cũng như lần đầu, để rồi vẫn lệch nhịp, vẫn xa nhau. Sao ta nỡ hành hạ ta như thế. Sao ta nỡ để những người mà ta yêu thương, những người ta chỉ muốn ôm ấp mãi ấy rời xa ta. Tại sao chứ? Trên cuộc đời này, họ cứ đi vậy thôi sao, họ tìm gì, tìm gì? Tìm gì khi lại đối xử với trái tim, tình yêu của họ một cách lạnh lùng như thế.
Ừ! Tôi thú nhận có nhiều lúc tôi khóc giả vờ, khóc cho đôi mắt thêm phần lung linh và mọi người đủ nhận ra tôi cũng không hờ hững quá. Nhưng lẫn trong đó, có những lần, nước mắt vô tình cứ rơi, dù cho trái tim có bảo thế nào đi nữa, có bảo hãy cố giả vờ tiếp đi, tươi cười vào, vô tư vào, nhưng dường như đến cả lý trí cũng không chịu nổi. Không chịu nổi. Những cái bóp nghẹt con tim.
Ta đâu cần nhiều những tháng năm cho một vết dao, chỉ một giây thôi, là đủ rỉ máu rồi.
Cuộc đời… cho ta biết bao lần chia ly nữa đây.
Lặng. Mặc định một nỗi đau cho mùa đông đang gần. Chìm vào cùng đêm…

Nguồn: pwd.vn

xem nhiều hơn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button