phật học cơ bản

Nhân sinh

Chiều quê người. Xứ xa thấm lạnh. Mưa giăng từng dải buồn. Mầu trắng nhạt nhòa. Phất phơ ảm đạm. Tôi tiễn bạn mình về một thế giới xa vời nào đó? Dòng người trôi đi chậm chạp như muốn níu kéo lại phút giây chia ly này dài thêm chút nữa. Tiếng khóc nghẹn ngào của người đàn bà góa bụa đang ở độ xuân sắc
Thổn thức
Tiếc nuối
Vỡ òa…

Trong đời có bao nhiêu lần người ta phải khóc vì nhau? Bao nhiêu giận hờn rải rác? Bao nhiêu chia ly tạm thời? Bao nhiêu ngày yêu thương nhau nồng nàn và bao nhiêu ngày chán ghét nhau?
Giờ kẻ đi người ở. Giờ như nước tuột qua kẽ tay. Ai tiếc cho ai?
Tình yêu cho nhau dựa vào thời gian mà tồn tại. Chỉ có thể nói yêu nhau thật nhiều chứ ai đã dám nói yêu nhau trọn vẹn? Khi thời gian còn. Thời gian rộng lòng cho Tình yêu hứa hẹn. Thời gian cho cơ hội để tha thứ những lỗi lầm. Để hy vọng. Để mong chờ. Để sửa chữa.
Giờ thời gian khép lại mất rồi. Thời gian cắt rời. Thời gian đòi lại. Thời gian xóa sạch. Người đi có mất mát không? Hay người ở mới thực sự thấm thía mất mát? Xót thương này cho nhau hay chỉ là cho chính bản thân mình? Trước mộ bia vô hồn. Tiếng khóc nghẹn ngào kia chẳng phải là chỉ cho người sống đó sao? Người chết bỏ đi thì còn gì đâu để mà tiếc nuối? Cũng chẳng còn cơ hội để xót thương. Người sống mang xót thương tới đây rồi lại mang xót thương về. Tiếng khóc tử biệt thật là buồn bã. Khi thực sự thời gian cho nhau đã mất rồi. Giờ mới thấy thương nhau bao nhiêu cũng không đủ. Giờ mới thấy bao nhiêu nước mắt cũng chẳng thể lấp đầy được khoảng khắc trống không hiện tại.
Hoa sẽ tàn. Cỏ lại lên xanh. Nước mắt rồi thì cũng khô. Có theo người chết được đâu mà gửi yêu thương cho họ? Hoa trên nghĩa trang vẫn hồn nhiên khoe hương sắc. Hoa cho người sống. Tri ân. Xã giao. Xoa dịu lòng người ở lại đó thôi. Người chết không có địa chỉ làm sao mà nhận? Để mà nhìn ngắm hay cảm thấy.
Khi còn có nhau thì nhớ được thương được. Mất nhau rồi chỉ nhớ thôi làm sao thương được nữa? Nhớ mà thế thì đau lòng lắm. Vậy thì hãy trao thương nhớ cho nhau khi còn có nhau trong cuộc đời. Rồi cũng có lúc sẽ phải từ giã nhau như thế này.
Biệt ly không hẹn. Hãy làm những gì có thể cho nhau khi còn có thể. Hãy tựa vào vai nhau khi bờ vai còn ấm. Hãy nối liền những khoảng cách khi đôi chân còn có thể rộn ràng bước đi. Hãy ôm nhau khi đôi tay còn đủ sức lực. Vì biết đâu cái gọi là thời gian ấy sẽ không bao giờ đến nữa.
Giây phút này đây. Lặng lẽ đặt cành hồng xuống nấm đất vô tri. Hương thơm cay xé trái tim tôi. Muộn màng quá. Làm sao bạn biết?

bài viết gần đây

xem nhiều hơn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button