phật học cơ bản

Nhịp Sống

Rất cần ai đó ở bên… hỏi rằng :
– Trông cô không được tốt?
Thì vâng… ta sẽ tựa vào vai người đó mà đáp rằng :
– Tôi mệt lắm rồi… và tôi muốn yên nghỉ.
Những có ai sẽ chịu để ta tựa vai mãi mãi trong suốt cuộc đời này…..


Nhưng chẳng có ai nên chỉ có thể tự mình thấm thía cái cảm giác mỏi mệt chán chường này. Ta cố làm mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn nhưng ta quên mất rằng… không phải ai cũng chịu nhìn. Ai cũng bận với những suy nghĩ lo lắng của mình, ai cũng cho mình là đúng là nhất, là tốt đẹp nhất nên ta phải nếm đủ mùi tuyệt vọng. Để rồi một ngày nào đó họ cũng như chính ta, họ cũng muốn được ai đó hiểu, rồi lại đòi hỏi trách cứ sự vô tâm của người khác. Hóa ra tất cả như một cái vòng luẩn quẩn không bứt ra được. Ta thôi xét đoán, chiêm nghiệm hay suy nghĩ bất cứ thứ gì… Lòng ta không thể chứa được tất cả những muồn phiền mà cuộc sống đem lại… Ta thả mình trong nỗi trống rỗng hư vô nhạt nhòa… chỉ mong đón lấy được những sắc màu của thế gian, những gì tươi đẹp nhất của trần gian này.
Thời gian cứ trôi đi và ta không biết được là hiện tại hay ta đã lùi vào quá khứ… cũng có thể là ngày mai của một ngày đã qua… Tháng 7 vào cuối mùa…. mưa… những cơn mưa bất chợt một chiều ảm đạm và đổ mạnh vào ban đêm… đến sáng thì nó chỉ lâm râm điểm đúng điệu buồn man mác lòng người. Ta đã từng đi qua bao cơn mưa như thế. Ta không muốn viết lên những nỗi buồn của mình, cũng như không muốn ngắm nhìn cơn mưa một cách ngây dại, ta muốn mình đắm say, ướt át cơn mưa trĩu nặng của tháng 7. Ai đó sắp đi xa với những khởi đầu mới…. ai đó về bên vòng tay ấm áp gia đình… ai đó ở lại đếm từng giọt tí tách rơi… Sự bắt đầu của ngày mai bắt đầu từ bao giờ, là ánh bình minh xua đi màn sương giăng mắc hay là màn đêm với những đợi chờ hy vọng mới.
Trong dòng quay vội vã ta đã nhiều lần đi tìm sự yên bình tĩnh lặng, để ta thấu được những chiều suy biến trong tâm hồn mình, để nhìn lại con đường đã đi. Ta không tìm thấy, ta luôn bận bịu như một người công nhân với nhà máy hoạt động hết công suất, ta hỗn độn trong một mớ những sợi tơ quay thành guồng nếp. Như một con nhện suốt đời giăng tơ, giệt tơ để săn mồi nhưng rồi chả hiểu vì sao nó phải làm thế, như bản năng mách bảo về sự tồn tại đầy vô thức ấy. Thế rồi nó trở nên quen với cuộc đời bản năng ấy, nó không còn nhận thức được những sự việc nào khác ngoài những con mồi của nó. Nhưng thế sự có thể thay đổi, chẳng hạn nó bị một con săn mồi nào đó khác cho vào dạ dày và kết thúc cuộc đời nó, liệu nó có nghĩ rằng nó sẽ chết và chấm dứt cái cuộc đời đầy buồn chán của nó.
Con người một lúc nào đó phải bị đánh bật khỏi cái guồng quay nhịp điệu đấy, để ngạc nhiên với sự câm bặt đầy lạ lùng đấy, để tròn mắt nhìn đầy đủ cái quá trình mà nó từng trải qua là càng đầy kinh ngạc hơn khi họ nhận ra vòng quay cuộc sống đầy luẩn quẩn đấy của họ. Con người phải đến một lúc nào đó ngừng lại như sự chững lại của thời gian hay của guồng quay đã định, không hẳn là cái chết , nó sẽ ngừng lại như một tất yếu để sự thức tỉnh được đánh thức kịp thời, có một sự nào đó được xảy ra và hoàn tất trong ta có thể, và rồi khi ta những tưởng khoảng lặng tràn ngập tâm hồn ta làm ta hạnh phúc quãng thời gian còn lại thì một lần nữa thời gian lại đánh bật ta trở lại cái guồng quay đầy nhịp điệu đấy. Rồi ta tự hỏi tại sao lại có sự biến động đột ngột ấy?
Chẳng phải cuộc sống của ta luôn luôn biến động và cũng có những khoảng lặng như thế sao. Ta lại tiếp tục chờ những khoảng lặng tiếp theo chứ? Ai biết được khi nào? Ta nhìn cơn gió ngoài kia, như muôn thuở, cơn gió có thổi thì mới khẳng định được sự sống của nó và nếu có ngừng lại thì cũng là để chuẩn bị cho một cuộc hành trình mới.. Ai biết được cơn gió ngừng khi nào. Thế giới có đủ yên tĩnh chăng và tâm hồn ta có đủ tĩnh lặng  chăng… để lắng nghe sự xôn xao cơn gió ngoài kia, để lắng nghe lời thì thầm bất chợt khi cơn gió ngừng. Ta biết rằng ta không thể dùng sự ngừng của mình để chứng minh bất cứ điều đúng sai nào, càng không thể xét đoán sự vội vã của ai đó… khoảng lặng của ta là chỉ của riêng ta và nó làm ta thức tỉnh chính mình, cái phần tâm hồn đầy sống động mà ta thường bỏ quyên trong những cuộc đua không rõ điểm đến và khi nào sẽ đến….                                                                                    
Chiếc váy lượng sóng bồng bềnh… đánh lên khúc nhạc trong gió…. gió đưa những bồng bềnh tha thướt đánh tung lên … xoay xoay… những cánh hoa hòa điệu … lá xôn xao cất lên ca khúc cuộc sống…. đất trời thầm lặng lắng nhìn đôi chân thiếu nữ bước đi nhịp nhàng theo điệu gió…. nhẹ nhàng mà cũng rất tình tứ như nỗi thầm kín ngại ngùng người con gái … mãnh liệt… náo động như tuổi trẻ… của nhịp sống… mang theo chút màu quá khứ điểm lên hôm nay… và ngay mai sẽ mở ra trăm ngàn cảm giác đang chờ đơi…. trôi đi…. như khúc nhạc…. sẽ có lúc ngừng lại trong những khoảng chững lại đấy… nhưng nó sẽ lại cất lên… và ngay mai mà ai cũng háo hức…. như màn đêm…. như bình minh…..

Nguồn: truyennganhay.net

xem nhiều hơn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button