tổng hợp

Sống trên đời để làm gì?

Xét về ý nghĩa đời sống con người thì bậc trí giả nhận thấy: “Sống là một cuộc chạy trốn”. Chạy trốn nỗi khổ, niềm đau, căng thẳng, lo lắng tinh thần,… và nhiều người đã bỏ trốn bằng cách tự tử, ăn chơi trụy lạc, sa đọa,… hay tìm đến niềm tin tôn giáo để an ủi số kiếp của mình.
Thật ra, con người đâu phải sanh ra và sống trên đời là để sung sướng, dục vọng, tham muốn chiếm hữu, chạy theo lợi ích tiền tài, danh lợi, ái tình hay ăn uống, gây gỗ, tranh giành, thưa kiện,…
Đời sống tự nó vốn thanh bình, nhưng con người đã quên mất ân sủng của thiên nhiên, mải mê tìm cầu những hư ảo của cuộc đời, rồi để liều mạng hủy hoại cuộc sống của mình. Sống – chết chỉ vì tiền. Bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa cũng vì tiền. Đó là ngu si mê ám. Một khi mạng sống này không còn thì tiền tài, tình yêu, danh vọng đều trở nên vô nghĩa. Ấy vậy mà cái ảo giác mê lầm, quan niệm ngu muội ấy đã được người đời trau chuốt, theo đuổi từ thế hệ này qua thế hệ khác.Người nào thực sự hiểu được điều đó mới đáng sống, mới thật sự đang sống và sẽ đến được điểm cuối cùng của chân lý cuộc sống.
Vậy, chân lý cuộc sống là gì?
Nhà hiền triết Xavier de Maistre đã nói: “Một cái giường đã chứng kiến chúng ta sinh ra và chết đi, ấy là sân khấu biến hóa mà loài người thay phiên nhau đóng những màn kịch đầy hứng thú, những trò hề buồn cười và những bi kịch kinh hãi. Chính nó là cái nôi trang bị những hoa, là ngai vàng của ái tình và cũng là cái mồ”
Pascal, một nhà hiền triết người Pháp đã nói: “Thử tưởng tượng một số người đang xiềng xích trong ngục đợi đem ra xử tử, mỗi ngày xử trảm mấy người ngay trước mắt của những người kia. Kẻ ở lại trông thấy thân phận của mình là những người ra đi và nhìn nhau thảm sầu, thất vọng, đợi đến lượt mình. Ấy là hình ảnh, là chân lý, là ý nghĩa của kiếp người là thế.”
Có một người, khi tuổi còn thơ đã tận mắt nhìn thấy mẫu thân vì nghèo khó, khốn cùng quẫn trí mà tự sát. Cái chết của mẹ cứ mãi ám ảnh, hằn sâu trong tâm hồn thơ dại của cậu bé. Khi cậu bé được 15 tuổi thì em trai cậu lại vì cùng quẫy lại tự sát. Thấy 2 người thân của mình mất đi như thế kiến cậu ta có suy nghĩ hết sức sai lầm: “Chết là điểm cuối cùng của con người”. Do đó, cậu ta chán sống và nhiều lần tự vận nhưng đều được mọi người phát hiện và cứu sống. Hòa thượng trụ trì chùa Báo Ân thấy cậu ta đáng thương nên đem về cho ở trong chùa. Vào chùa nhưng cậu ta cứ suy nghĩ mình sống có ích gì, ở lại nhân gian chỉ càng thêm khổ, chi bằng một phen chết cho xong.
Một hôm, hòa thượng trụ trì chùa đến thăm, thấy cậu ta tinh thần chán nản liền khuyên cậu rằng: “Ta không thể cứu con, chỉ có con mới cứu được con thôi. Con đi ngồi thiền đi và ngồi thiền mỗi ngày. Nhưng ta cần báo cho con biết là ngồi thiền thật không có lợi ích”. Nghe hòa thượng nói vậy, cậu hoang mang, nghi ngại nên hỏi: “Đã không có lợi ích, vì sao phải ngồi thiền ?”. Nghe xong hòa thượng trụ trì đáp: “Bởi vì không có lợi ích nên mới phải ngồi thiền”. Nghe xong, cậu ta liền ngộ ra chân lý sống. Hòa thượng trụ trì nói: “Người ta sống trên đời không phải vì lợi ích mà vì sự sống. Chết thật dễ dàng, sống mới thật khó, sống mà làm được nhiều điều tốt đẹp lại càng khó hơn. Cho nên người biết quý trọng hiện tại mới có thể nắm chắc được cuộc đời”
Còn bạn…”Sống để làm gì vậy”?

xem nhiều hơn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button