tổng hợp

Hòn đá ở ga tàu

Tôi cúi xuống nhặt một hòn đá nhỏ bé dưới chân, bên cạnh đường ray xe lửa; cầm chặt nó trong tay giữa một biển người chen lấn xổ đẩy bấn loạn xung quanh. Họ và hành lý của họ va vào tôi đau điếng. Họ và người đưa tiễn họ vội vã hét chào nhau bên tai tôi. Những giây phút khẩn trương bạo liệt. Tất cả bỗng như mù lòa hết thảy. Tất cả chỉ chăm chăm đè bẹp người khác để leo vào bên trong nhưng toa tàu đã đầy chật người từ trước.
Tôi chỉ có một mình mà thôi. Tôi yếu đuối, lẽ loi, u uất. Tôi bàng hoàng không hiểu sao mình lại bị cuốn vào cảnh tượng dữ dội đến thế này. Đồng loại của tôi sao bỗng dưng lại trở nên tàn nhẫn, đui mù như thế. Tôi phải làm sao đây. Tôi không thể chấp nhận được. Tôi phản kháng bằng cách cúi xuống nhặt một hòn đá câm im dưới chân mình. Tôi ghi nhớ tận xương tủy đó là buổi đêm không sao, trời rét giá và mưa bụi. Bên ngoài con tàu dài đang đỗ lại là khoảng không trống trải, bên ngoài vùng ánh sáng heo hút của sân ga là màn đêm tĩnh mịch bao trùm. Tôi leo lên toa khi con tau hú coi vang dội. Nó như hiệu lệnh dẹp yên rối loạn, lại như tiếng rên dài trước khi chuyển mình kéo lê tấm thân nặng nề quá tải đi vào vùng đêm tối hắt hiu.


Toa tàu âm u, ngạt thở, chuyển động rùng rùng, tạo thành nhịp điệu bất di bất dịch đưa người ta giấc ngủ tồi tàn kiệt lực. Tôi là ai đây. Tôi không biết nữa. Không ai nhận ra tôi cả. Tất cả đều mệt mỏi, đau nhói trong sự ra đi này. Tất cả đều ngủ  vùi rồi. Tôi còn cách nào khác hơn là cũng ngủ vùi như họ. Tiếng một đứa trẻ thô trở mình khó ở trong lòng mẹ, tiếng vổ về đầy bứt rứt.rồi đặt yên sau đó. Cơn nghẹn ngào trổi dậy bên trong vùng tối ám rã rời của toa tàu và trong cõi lòng tôi.
Cho đến một lúc, tôi, con tàu thời gian đồng nhất với nhau hợp thành một sinh thể kỳ dị, đi sâu vào cuộc hành trình rời bỏ, lãng quên. Quê hương, xứ sở, thân phận, kiếp người …lùi xa tít tắp. Phía trước là hành tinh chập chờn, vừa an nhiên, vừa đìu hiu mòn mỏi  như triệu năm trước  như triệu năm sau. Trạng thái vĩnh hằng xâm chiếm tôi qua giấc mộng thẫn thờ tê liệt. Tôi không còn mong ước gì hơn là ở yên vĩnh viễn trong trạng thái đó, như được giải thoát khỏi cuộc hiện sinh hữu hạn đầy thống khổ, dằn vặt, tiếp nối điên đảo không phút nào dừng. Nhưng giấc mộng của tôi bị gián đoạn bởi con tàu chốc chốc lại dừng ở những ga nhỏ hẻo lánh, đón rước lên những con người bí mật, nhồi nhét họ vào cuộc hành trình đêm tối. Tôi không mở mắt ra, chỉ thầm cảm biết sự xuất hiện cùa họ qua mùi không khí lạnh mát họ đem theo lên tàu.
Tôi chợt nhớ đến hòn đá vẫn cầm trên tay từ lúc lên tàu. Hơi ấm bàn tay đã truyền sang nó, thấm vào tận sâu bên trong khiến nó trở nên mềm mại khó tin, tôi giơ nó ra trước mắt, trong bóng tối mờ mờ thấy nó như sống lại.
Tôi cảm thấy thanh thản đã nhấc nó lên khỏi hằng hà vô số những hòn đá khác, đem nó theo vào cuộc hành trình, và giờ đây nó hiện nguyên hình là một quả núi, với những linh tinh sâu thẳm soi chiếu vào tâm thức tôi tựa như khi tôi ngước nhìn bầu trời tinh tú.
Mùi của toa tàu thật lộn mửa. Đó là một thực trạng bi đát, một cảnh ngộ lầm than, ở đó người ta vẫn phải hít thở nó một cách nhẫn nhục. Tôi cố gạt đi hình dung ghê gớm về cái toillet ở cuối toa mà từ đó dể bị biến đổi thành sự ghê tởm con người. Nó cũng là chướng ngại khi tôi một lần nửa muốn đắm chìm vào trạng thái vĩnh hằng, như đứa con tìm về với mẹ, như lữ khách dừng  lại quán trọ bên đường.
Tôi phân vân với nghi vấn vừa hiện tới rằng, vĩnh hằng có tồn tại nơi một sinh thể đang sống, không ngừng biến hóa, nghĩa là nó có tồn tại trong tôi không, hay nó chỉ ở những sự vật bất biến ví như hón đá tôi đang cầm trong tay này? Hòn đá này thật sự là một mảnh vĩnh hằng ư?
Đoàn tàu này sẽ mất tăm mất tích trong rừng thẳm Amazon thời gian, không gian. Ống khói phía sau đuôi tàu nhô lên như một tín hiệu vô vọng. Tình thế ấy không cách nào cứu vãn. Đến khi thực sự mất tăm mất tích nó mới đạt tới cảnh giới vĩnh hằng, như một đích đến cuối cùng? Tôi dường như mơ màng thấy được cái đích ấy.
Triết thuyết của Neitzsche về sự quy hồi vĩnh hằng, “Mọi cái ra đi, mọi cái quay trở lại; và bánh xe của Tồn tại thì vĩnh viễn quay vòng, ta sẽ quay trớ lại, với cùng mặt trời này, với cùng trái đất này… quay trờ lại vĩnh hằng về với vẫn cõi sống ấy ”, đối với tôi, điều đó thật huyễn hoặc và đáng sợ. Như vậy, con tàu này sẽ chẳng có một đích đến nào hết, sẽ vĩnh hằng con tàu này, vĩnh hằng cuộc hành trình này, và tôi đừng mong tẩu thoát.
Tận sâu thẳm trong tôi  không có dự cảm nào như thế. Tôi liếc nhìn xung quanh, những đồng loại đáng thương, mờ mờ nhân ảnh, dù sao cũng phải có một đích đến sau cùng, để rồi chúng ta có thể nghỉ ngơi viên mãn, có thể thanh thản tột cùng, như hòn đá này vậy chứ. Phải không mảnh vĩnh hằng bé nhỏ của tôi?

xem nhiều hơn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button