phật học cơ bản

Mua những chuyến đi

Cuối tuần, lại nghĩ chuyện đi đâu đó. Tại sao cứ phải vậy? Không giải thích được. Nhưng điều đó đã trở thành một thói quen, một phản xạ. Rồi tự nhủ rằng, cái thói quen này đâu phải chỉ xảy ra với riêng mình?
Cái nhu cầu về sự đi, nhu cầu được thoát ra khỏi vòng xoáy cuồn cuộn bất tận của công việc ở thành phố náo nhiệt này quả là thúc bách. Chẳng phải ai cũng đủ can đảm bỏ dở những công việc, những dự định tận dụng hai ngày cuối tuần để tranh thủ chút đỉnh thời gian, làm ráng, kiếm thêm thu nhập để chọn một chuyến đi vừa tốn kém vừa mất thì giờ. Nhưng lại có những cô gái, chàng trai độc thân đã lý giải cho sự ngao du của mình thế này: cần phải có những chuyến đi ngắn ngủi như thế để biết rằng, cuộc sống không chỉ có sự bon chen, quay cuồng trong những vòng quay tất bật như những cỗ máy.

“Nhu cầu cũng nhiều đấy. Nhưng có phải là cứ cầm tù trong chuyện công việc, kiếm tiền mịt mù ngày này qua tháng khác mãi hay không?”. Người bạn ngồi cùng chuyến xe ra vẻ “nguỵ biện” trước khi nói về mục đích chuyến đi của anh ta là tìm sự yên lặng. Rằng, có khi chỉ cần lên Đà Lạt, khoá mobile, ngủ một giấc thật sâu hay đi ngồi tĩnh lặng với ly cà phê ở góc quán mà mình thích, ra phố khuya uống ly sữa đậu nành, gặp một người bạn cũ, vậy là đủ. Và ta gọi đó là những mục đích quá giản đơn, cứ tưởng với tay là tới nhưng không phải ai cũng thấy cần phải… với tay. Bởi cái vòng quay bề bộn của những cuộc đua tranh công danh, tiền bạc có sức hấp dẫn hơn nhiều. Có phải ai cũng đủ sự hồn nhiên để thưởng thức đời sống? Điều đó, không mua được bằng tiền. Và trong cuốn sổ tay của anh bạn ngao du kia, là chi chít những lịch chương trình, những cảm xúc, những địa chỉ cuối tuần được ghi chép bất chợt trên những quãng đường qua.
Ngồi cạnh tôi trong chuyến xe đi Đà Lạt là một nhóm sinh viên Úc, du lịch theo kiểu “tây ba lô” chuyên nghiệp. Họ đến đây là điểm cuối của chuyến đi xuyên Đông Dương trong một tour tự túc. Anh bạn bắt chuyện và bàn tán rôm rả. “Tụi Tây nó vậy. Có khi không chịu nổi chương trình học quá căng thẳng hay lịch làm việc đầy tù túng là lại tổ chức nhóm đi đâu đó. Bỏ tất cả. Đi, ăn uống bụi bờ, tiết kiệm đến nỗi áo quần chẳng cần giặt. Chỉ cần được đi trong sự thư giãn tuyệt đối!”.
Đà Lạt, chỉ là một điểm đến cuối tuần. Trong chuyến đi này, tôi gặp được nhiều người độc thân như mình, quan niệm cuộc sống là những chuyến khám phá. Và công việc bề bộn quay cuồng nơi đô thị ồn ào kia, cũng chỉ để đáp ứng cái nhu cầu được đi lại, thư giãn và thưởng thức cuộc sống. Đừng hỏi chúng tôi một chuyến đi như thế tốn bao nhiêu tiền. Xin trả lời rằng, sẽ tốn kém lắm đấy, nếu bạn là người còn đang bán mình vào những cuộc chạy marathon với công việc, quyền lực, tiền bạc đến không cần không gian thở. Nhưng sẽ rẻ lắm đấy, nếu bạn quan niệm kiếm tiền cũng chỉ để thưởng ngoạn đời sống này, tuổi trẻ này một cách tự do, theo cách của bạn!

xem nhiều hơn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button