phật học cơ bản

Tôi đọc và suy ngẫm,vậy tôi tồn tại!

…Thế giới mênh mông, sự vận động của nó cũng mênh mông. Một triết gia phương Tây – Descartes- có nói: “Tôi tư duy vậy thì tôi tồn tại” Mỗi chúng ta giống như một đơn vị nhỏ nhất của thời gian, là một tíc tắc – tíc tắc…Những ước mơ, nguyện vọng, thành bại, những vui sướng, đau khổ,…Tất cả gói trọn trong cái hữu hạn khoảng khắc: Tích tắc – tíc tắc.
Các triết nhân xưa thường ngắm cái sọ người để suy ngẫm: Mưu bá đồ vương rút lại cũng chỉ là một cái sọ vô danh, mỏng mảnh. Tôi không ngắm sọ người mà thường suy tư trước cái đồng hồ báo thức đặt trên bàn. Tích tắc – tíc tắc, hãy nhớ tới cái hữu hạn, cái ngắn ngủi, cái chóng qua của một kiếp người. Hãy mơ mộng trong cái hữu hạn ấy. Với cái vĩnh viễn, cái vô tận, cái trôi đi mãi mãi…thì mình có là cái gì, chẳng là cái gì cả, đừng nghĩ phải là cái gì đó mà khổ nhưng ta vẫn có thể là cái gì đó trong cái khoảng khắc ta đang sống, là một sức đẩy dẫu là yếu ớt vào cái dòng lưu chuyển chung, tôi vẫn nghĩ như thế, tôi vẫn sống như thế và tự xem là đủ.

Mấy năm qua, tự xét mình tôi thuộc về sức đẩy, chứ không thuộc về vật cản nhưng cũng chỉ như thế thôi, chẳng là cái gì cả trong cái dòng chảy ồ ạt, vĩnh viễn của lịch sử! Chúng ta chẳng là gì cả danh nhân, danh tướng còn chưa là cái gì (?)…Huống hồ một đơn vị rất vô nghĩa là mình (!). Tôi vẫn nghĩ như thế, tôi vẫn sống như thế và tự xem là đủ… Tôi không ngắm sọ người mà thường suy tư trước những câu “ranh ngôn” của thế hệ @ rằng “Lương tâm không có răng! Người xấu tưởng tượng ra lương tâm để hù dọa người tốt … để người tốt luôn cắn rứt lương tâm.Vốn dĩ thế- người tốt vốn cả tin- nên người tốt bị người xấu “ám sát”…” Phải trải nghiệm thì mới biết và ngẫm nghĩ … Tôi đọc và suy ngẫm, vậy tôi tồn tại ! Tích tắc – tíc tắc – Một đơn vị rất vô nghĩa trong cái hữu hạn ấy… Tôi tư duy vậy thì tôi tồn tại” (Descartes)
Trong cái hữu hạn ấy..thấm thoát gần 20 năm, tôi đã làm được gì nhỉ? Chẳng gì cả ngoài một vài tác phẩm cỏn con và sự trải nghiệm của bản thân…Và một công chức mẫm cán, cầu toán, thụ động. Một sự thụ động khủng khiếp, điều mà trước đây tôi không bao giờ nghĩ đến,…Có phải thời gian đã lấy đi của tôi tuổi trẻ, sự nhiệt huyết? hay là vật cản của chính bản thân?…Tôi đọc và suy ngẫm, vậy tôi tồn tại !!!
“Bảo Bình” cần phải thoát ra khỏi trạng thái u uất đang chất chứa trong lòng ngay lập tức. Hãy học cách chấp nhận nếu mọi thứ không diễn ra theo như ý muốn của bạn. Tự tin hướng về phía trước cứ như thể bạn chỉ còn một con đường duy nhất để tiếp tục dấn thân mà thôi. Thành công rồi sẽ mỉm cười với bạn.
Tôi đọc và suy ngẫm,vậy tôi tồn tại!

xem nhiều hơn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button