tổng hợp

Đời người thật ngắn ngủi

Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết như sau: “Bao nhiêu năm làm kiếp con người. Chợt một chiều tóc trắng như vôi. Lá úa trên cao rụng đầy. Cho trăm năm vào chết một ngày.” (Cát Bụi – Trịnh Công Sơn).
Quả thật, đời người thật ngắn ngủi. Có những em bé mới sinh ra đã vội nhắm mắt lìa đời. Có những người tuổi đời còn rất trẻ nhưng vĩnh viễn ra đi bởi những căn bệnh nguy hiểm hay những vụ tai nạn bất ngờ xảy đến v.v… Vì thế, ngẫm nghĩ mới cảm thấu: “Thời gian thấm thoát tựa thoi đưa”. Thời gian cứ vùn vụt trôi nhanh khi ta chưa kịp làm gì cả.

Bạn thân mến, thời gian không chờ đợi ai bao giờ. Vì thế, chúng ta chưa thành công thì mình đã quá nửa đời người. Vòng xoáy nghiệt ngã của cuộc sống đô thị hiện đại luôn cuốn ta đi mãnh liệt. Con người ta cứ mải mê lo cho sự nghiệp, lo làm việc, học hành và hưởng thụ v.v… Thế nhưng, đến một lúc nào đó người ta chợt giật mình nhận ra rằng: ta biết ta đã già. Muộn màng và ngắn ngủi. Và rồi, cuối cùng mọi sự cũng thế thôi. Tiền bạc kiếm được bao nhiêu cho đủ. Công danh sự nghiệp lắm khi phải mất cả một cuộc đời mà không sở hữu cho đời mình. Rồi mọi sự sẽ qua đi. Thật ngắn ngủi và mong manh.
Bên cạnh đó, nhiều người cho rằng cuộc đời này chẳng có cái gì là tuyệt đối cả. Tất cả đều qua đi và mong manh: “Sống trên đời này, người giàu sang cũng như người nghèo khó. Trời đã ban cho ta cám ơn trời dù sống thương đau. Mai kia chết rồi, trở về cát bụi giàu khó như nhau. Nào ai biết trước số phận ngày sau ông trời sẽ trao.” (Trở Về Cát Bụi – Lê Dinh).
Thật vậy, có nhiều tiền rồi lại mất tiền mấy hồi. Có nổi tiếng đến mấy rồi cũng lui vào dĩ vãng thôi. Ai cũng có một thời. Bởi thế, Thánh Vịnh có câu như sau: “Đời người như cây cỏ, người sinh trưởng khác nào bông hoa nơi đồng. Gió thổi trên bông hoa, kìa nó chẳng còn, chỗ nó không còn nhìn biết nó nữa.” (Tv 103,15-16) Hay một nhạc sĩ nào đó đã từng thốt lên: “Chúa ơi đời sống này có là chi. Trăm năm có là gì. Tất cả đều qua đi.”
Đời sống thật mong manh và ngắn ngủi. Con người sống đó rồi chết đó cũng mấy hồi. Quyền lực, thú vui rồi cũng chỉ là cát bụi mà thôi. Vì thế, một nhạc sĩ đã từng cảm nhận: “Làm con người trong cuộc đời được bấy nhiêu năm. Ai vốn giàu sang, ai vốn kiếp bần hàn, ai giãi dầu một nắng hai sương, mai lìa đời nhắm mắt xuôi tay. Đua đòi nhiều chỉ khổ thêm thôi”.
Vậy, bạn và tôi cần phải làm gì để cuộc sống trở nên ý nghĩa?

xem nhiều hơn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button