tổng hợp

An nhiên hoá kiếp một con người

Cho một chút bình yên trong ta…..
Ta tìm về trong đêm lạnh với muôn trùng hoang hoải mông lung. Mệt quá một kiếp người vất vả đua chen! Mệt quá thân thể ganh đua cùng đời bao vật chất hư ảo xa hoa! Ta muốn trút mạnh đôi vai rã rời, muốn bỏ hẳn đôi tay mỏi mệt, muốn giã từ đôi chân trĩu bước..để tìm về một góc bình yên mỏng manh trong đời già cỗi yêu thương…
Cuộc sống là vậy. Muôn mặt muôn khổ đau. Muôn màu muôn đổ vỡ. Để rồi từ kiếp người ta lại thèm khát trở về cát bụi. Không bận tâm. Chẳng nghĩ suy. Ta trở thành mảnh linh hồn đơn côi phiêu du tận cuối chân trời để thấu hết bao vui, buồn, thương, khổ – hỉ, nộ, ái ố chốn dương gian muôn đường lắm ngả. Kẻ lẩn quẩn trong vòng danh lợi. Người điên cuồng với men tình nồng thắm. Để cuối cùng ta thấy mình vô cùng hạnh phúc khi là một kẻ trắng tay. Ta không cần tiền bạc. Ta không khao khát lợi danh. Ta xem thường tình yêu. Đơn giản, ta chấp nhận sống với chính mình.

Vì sao ư? Vì ta là kẻ nghèo nhất thế gian này! Quyền lực, công danh đến mà chi để một ngày cất bước không lời từ biệt. Tất cả chỉ là ảo ảnh phù hoa trong thoáng chốc, sớm muộn gì cũng tan như sương, bay như khói mà thôi! Vật chất làm đẹp bộ mặt được bao lâu khi con tim đã chay sạn với sỏi đá thời gian? Còn tình yêu, nó có nghĩa lí chi khi lòng người chóng vánh đổi thay. Ta sống hôm nay, nhưng ngày mai sẽ thế nào? Ai có thể biết được khi chính ta còn trăn trở? Lòng ta không vĩnh viễn sao lại trách tình nhạt phai. Ừ, thì ta bỏ hết! Rồi, thì ta mặc hết! Ta vẫn cứ là ta.
Người ơi đừng cố vùng vẫy mà chi! Đời là định mệnh mà kiếp số luôn mặc những vô duyên. Ta thất bại trong kiếp người. Ta chẳng lay động được sự sống cựa quậy dâng trào dù chỉ là một góc tâm hồn nhỏ nhoi. Ta không được sống như Xuân Diệu, ta không được yêu như Hàn Mặc Tử, ta vẫn là kẻ đơn bước hành trình. Không thương, không yêu nhưng không có nghĩa là ta chết đi một nửa linh hồn. Thân xác vẫn còn đây. Trái tim vẫn còn đây. Ta không làm được nhưng ta có quyền mong ước. Ta bất lực nhưng không phải vì thế mà ta không cố gắng. Tìm về đêm là ta tìm về chính mình. Cố lấp con sóng lòng vô tận, cố đẩy những viển vông ra khỏi tâm hồn, ta cố tìm về bình yên nhỏ nhoi trong ta….
  
Xin một lần cho tim thôi thổn thức nghẹn ngào. Xin một lần cho hồn thanh thản phiêu lưu. Ta ơi, ta gọi an nhiên về hoá kiếp một con người…

Nguồn: vnbloghay.blogspot.com

xem nhiều hơn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button